Trinh nữ tử - by kaiko

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Trinh nữ tử - by kaiko

Bài gửi by yeuboconganh on Thu Mar 12, 2009 9:53 pm

Nói trc là văn đọc quái nhắm, chuyện, tui 13 tuổi phải khác với tui bi chừ chứ ?



Thế là Nhiên đã xa rồi, xa mãi mãi . Anh không thể tin đc điều đó, anh không thể tin đc rằng một ngày kia anh lại ko thể nhìn thấy em nữa, bóng dáng mảnh mai, gầy gò bước đi đầu trần giữa cái nắng chang chang của Hà thành đầu hạ . Cái đôi mắt ấy , đen huyền và sâu thăm thẳm vẫn vương một nỗi buồn không tên, ánh mắt đã cuốn hút anh ngay lần đầu tiên gặp mặt , giờ đây anh đã không còn đc thấy nữa rồi ...

Nhiên ơi! Anh chợt thảng thốt, như 1 ng vừa tình cơn mơ, anh chạy, anh hét gọi tên em, hét như điên như dại, tiếng hét nghẹn ngào khản đặc của chú vịt con lạc loài , anh vấp ngã ....

Anh ôm mặt khóc thút thít như 1 đứa trẻ , anh có quá yếu đuối ko ? Em thường bảo em ghét kẻ yếu đuối, anh cười, anh ko nghĩ rằng có lúc mình yếu đuối như thế này , anh khóc ... Nhiên ! Anh tưởng như chỉ mới đây thôi, cái vóc dáng gầy gò của em chạy chân trần ven sông, nụ cười lấp lánh trg đôi mắt

Con sông này, bờ sông này đã chứng kiến mỗi tình vụng về ngây ngô của chúng mình chớm nở ...

Anh đang thơ thẩn dọc bờ sông, gặp em, cô bé có mái tóc dài buông hờ hững đang ngồi khoả chân dưới làn nc mát rượi , mắt nhìn bâng quơ đi đâu mà vẻ như nghĩ ngợi điều gì lung lắm .

Anh thấy mến mến cô bé nhỏ và ngồi bắt chuyện, cô bé tên Nhiên , còn trẻ con lắm, trẻ như cái tuổi mười sáu của cô bé vậy . còn anh, gã sinh viên năm ba khô khan nổi tiếng cô độc và kiêu hãnh . Anh mỉm cười, tự dưng trg đầu nhen lên ý nghĩ : Trông có xứng đôi ko nhỉ ?

" Anh cười gì vậy ?"

" À, cười cô bé thật ngây thơ "

"Thế anh ko ngây thơ àh ?"

" Tôi ko ngây thơ", anh đáp quả quyết"

" Tội nghiệp cho những ng ngộ nhận " Cô bé thản nhiên nói, rồi đứng lên phủi quần

" Em về à ? bao giờ gặp lại đc nhỉ ?" Nói như 1 đứa trẻ sợ mất đồ chơi, vồn vã

Cô bé triết lý :" Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên dối diện bất tương phùng, anh biết câu ni ko ? " Rồi ngúng nguẩy bỏ đi

Cô bé lạ thật , anh thầm nhủ, dễ thương, trẻ con, 1 chút gì đó rất cuốn hút, đến một cách bất chợt và ra đi như phép màu của mùa hạ đầy nắng. Anh ngả ng nắm trên bãi cỏ ngắm nhìn bóng dáng gầy gò đi dần xa khuất, gió thổi tung mái tóc, tà áo . Anh nằm đây mà nghe rõ cả tiếng gió vỗ tay trầm trồ : cô bé dễ thương . Lần đầu tiên trong đời, anh ước mình đc một lần là gió ...


Thời gian trôi nhanh như bóng câu, anh đã quen Nhiên đc một tháng có lẻ .Rồi cô bé ít ra bờ sông hơn , anh hỏi, Nhiên bảo bận học . Nhưng anh biết, hay là cảm nhận đc có 1 cái gì đó rất lạ dã xảy ra với Nhiên . Cô bé gầy hẳn đi, xanh xao hơn, ít nói, ít cười mà đôi mắt lại đượm vẻ buồn mênh mông như hồi nào mới gặp .

Tới tháng sau thì Nhiên ko tới hẳn , ngày nào anh cũng hái cho em một khóm bồ công anh nhỏ . Nhiên bảo loài cây này rất lạ, hoa thì vàng rực rỡ, mạnh mẽ, chói sáng ,những quả lại rất mỏng manh,đẹp hiền hoà, giản đơn mà gợi nhớ . Em từng nói nó giống các vì sao lấp lánh trên trời ... em thường nói với anh rằng em giống hoa, giống một cách lạ kỳ .

Anh không hiểu !

Lúc đó anh đã không hiểu!Anh cứ ngỡ em chỉ nói đùa , nhưng anh vẫn nhớ mãi những lời nói của em , về loài cây ấy, mỏng manh ,trinh khiết, loài cây tội tình ...

Bồ công anh mọc lên từ 1 hạt rất nhỏ, bơ vơ giữa hàng ngàn cây khác, nó bám vào đất, dùng sức mình để vươn lên mà sống dù ở nơi khô cằn . Nó cho hoa, màu hoa rực rỡ, chói chang như dâng cả tâm hồn mình cho cuộc sống với lòng nhiệt thành ko bao giờ tắt . Hoa mang trg mình tinh hoa của ánh nắng mặt trời, vắt kiệt sức mình cho tới khi hoa rụng, đời hoa chỉ thế thôi!

Nhưng hoa rực rỡ tàn đi để cây kết trái, bông bồ công anh mọc từng chùm nhỏ dễ thương rung rinh theo gió . Chùm bông trắng xoá xinh xinh với những hạt li ti, đẹp dịu dàng mà trinh bạch! Đến khi gió thổi qua, cây lại dứt mình để tiễn những đứa con đi cùng với gió đến một chân trời khác bao nhiêu trắc trở .

Cả đời mình, loài bồ công anh bé nhỏ chỉ dâng hiến cho đời mà ko đòi hỏi, nó mộc mạc giản di như chính bản thân và cuộc đời thầm lặng của nó. Nhưng ở bất cứ đâu, bồ công anh luôn mang 1 khát vọng sống mãnh liệt dù trải bao sương gió cuộc đời vẫn đâm chồi mìm cười với gió !

Bồ công anh có sức sống mãnh liệt và khao khát cuộc đời như thế,những em thì ko . Em nói, em đã không còn hy vọng nữa rồi. Cuộc sống của em chỉ còn tính từng ngày mà thôi . Giọt nước mắt lăn dài trên gò má xanh xao ốm yếu, trông em hốc hác quá !

Anh ôm em vào lòng mà trái tim như muốn vỡ tung ra, vẫn là cô bé nhỏ tuổi mười sáu dễ yêu, dễ khóc, mái tóc huyền dài khoả lấp bờ vai . Nhưng đấy là lần cuối gặp em rồi, Nhiên ơi !

Vẫn mái đầu và đôi chân trần bé nhỏ, bàn tay xương xương nắm chặt lấy tay anh. Em đã cười, đã nói, đã vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra . Có lúc em còn mỉm cười khoe rằng mình vừa bắt được chút nắng cuối ngày sót lại . Em có biết anh đau đớn lắm ?

Sao em không khóc đi, ko ngả đầu vào bờ vai anh để quên đi tất cả ? Tại sao ?

Em lặng thầm chống trọi với nỗi đau thể xác ấy, căn bệnh dày vò em, sao em ko khóc ? Để cho lòng nhẹ nhàng hơn, để một lần thấy tiếng tim mình run lên thổn thức, tại sao ?

Anh lay em, anh gọi em, anh như người khách lạc giữa đêm tìm người đến thờ thẫn . Anh gục ngã giữa dòng đời cay nghiệt ấy, tại sao ? Nhiên, ông trời ơi, anh ngửa mặt lên trời mà khóc, mà gào .

Ông trời ơi, sao ông độc ác thế ?

Nhìn trời mà trời cao quá, hỏi trời trời có thấu cho chăng ?



...


Đã một năm rồi kể từ ngày bờ sông ấy chứng kiến cái chết của người trinh nữ tuổi mười sáu . Đã một năm dài đằng đẵng trôi qua, ngày nào, ngày nào bờ sông cũng lặng thầm đợi bóng người thanh niên bước 1 mình lẵng lẽ ven sông, mắt nhìn phía hoàng hôn nơi chân trời đã tắt thở dài ...


Nguồn : Kaiko's blog




------

Không nghĩ đây là giọng văn của tuổi 13!
avatar
yeuboconganh
Bồ công anh nở hoa
Bồ công anh nở hoa

Tổng số bài gửi : 77
Registration date : 12/08/2008


http://360.yahoo.com/iuboconganh

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết